skip to main | skip to sidebar

Người Làm Báo Blog: Kinh tế, xã hội, Trần Đại Quang, Lê Thanh Hải

Pages

  • Trang chủ
 
  • RSS
  • Facebook
  • Twitter
  • Linkedin
  • Youtube
  • Tin nổi bật
  • Dư luận xã hội
9/10/12

Chạy chức, chạy quyền: Khó chống? Chống thế nào?

Người đăng: Unknown – 0 nhận xét
 

Tham nhũng bắt đầu từ ham hố quyền lực
Chúng tôi rất đồng tình với ý kiến của Phó chủ tịch Quốc hội Huỳnh Ngọc Sơn: “Dân không bao giờ muốn bỏ tiền nhà đi đút lót, vì các ông đòi ăn nên dân mới phải đút”. Ông phát biểu như trên vì trong báo cáo của Chính phủ về công tác phòng chống tham nhũng năm 2012 có nhận định rằng: “Một bộ phận không nhỏ doanh nghiệp, người dân chưa có hành động quyết liệt trong việc đấu tranh với các biểu hiện tiêu cực, tham nhũng, ngược lại còn đồng tình, tiếp tay cho hành vi tiêu cực, tham nhũng để giành được lợi thế trong kinh doanh hoặc được “ưu tiên” giải quyết công việc”.

Xem thêm:  “Chạy chức” - Chạy ai và ai chạy? 

Chúng tôi hiểu rằng, những người dân và doanh nghiệp vừa và nhỏ buộc lòng rút hầu bao chi cho nhưng kẻ tham nhũng đều biết ơn ông Sơn đã nói hộ những ẩn ức bấy lâu trong lòng mình. Tại sao lại đổ thừa cho người dân tiếp tay cho tham nhũng, sẵn sàng bôi trơn. Chỉ vì các ông tham nhũng gợi ý, nói theo ngôn ngữ dân gian là “ali mơi mơi” hối lộ thì người dân mới đưa cho quan tham.
 “Chạy chức” - Chạy ai và ai chạy? 
Phó chủ tịch Quốc hội Huỳnh Ngọc Sơn nói đúng. Không thể nhận xét “một bộ phận không nhỏ” người dân phải chi tiền cho tham nhũng rằng họ “sẵn sàng” đưa tiền để giành lợi lộc cho mình, khi mà trước mặt họ là những người nhũng nhiễu, gạ gẫm “đòi ăn”. Chúng tôi nhớ rằng, tại diễn đàn Quốc hội, ông Bộ trưởng Nội vụ cũng từng thừa nhận rằng, có chạy chức chạy quyền nhưng không có tang chứng, vật chứng nên không thể xử lý được. Còn trong báo cáo của Chính phủ nêu con số, trong vòng một năm qua chỉ có 18 cá nhân và tập thể nộp lại quà tặng với số tiền 362 triệu đồng.

Chính Tổng Thanh tra Chính phủ Huỳnh Phong Tranh cũng khẳng định, số trường hợp nộp lại quà tặng là cá biệt, không phản ánh đúng thực trạng hiện nay. Hiện tượng lợi dụng dịp lễ, tết và những phong tục, tập quán để biếu xén vẫn diễn ra khá phổ biến nhưng chưa có biện pháp hiệu quả để ngăn chặn.

Hồi còn đương chức, chúng tôi dễ nhận thấy ở cơ quan có kẻ tài hèn, đức kém bỗng dưng “ghế trên ngồi tót sỗ sàng, chắc chắn là chạy chức chạy quyền. Gặp ông sếp máu gái, lắm chị lên như diều. Biết cả đấy nhưng “đấu tranh tránh đâu?”. Thế rồi lấy thu bù chi, bọn chạy chức này sẽ trở thành tham nhũng. Không bao giờ có quan thanh liêm từ nguồn cán bộ chạy chức chạy quyền này cả. Quan liêm thì làm gì có dân đút lót. Phải có kẻ “sẵn sàng nhận” thì mới có những người dân buộc phải “sẵn sàng chi” để được việc, bởi nếu không chi thì nhiều khả năng công việc sẽ ách tắc, sẽ bị hành lên hành xuống. Trong các quan hệ xã hội, xin đừng đổ tội cho người yếu thế.

Phó tổng Thanh tra Chính phủ Trần Đức Lượng thừa nhận: “Thực tế hiện nay có những trường hợp đưa hối lộ do bị gợi ý, ép buộc nhưng vì sợ ảnh hưởng đến công việc, quyền lợi của mình nên buộc phải chấp nhận. Tuy nhiên, nếu sau đó người đưa hối lộ tố cáo thì lại có thể bị truy tố vì tội đưa hối lộ. Quy định hiện hành thực chất đặt người đưa hối lộ và nhận hối lộ vào thế “cùng thuyền”. Ông Lượng kiến nghị “bổ sung quy định xem xét giảm nhẹ trách nhiệm pháp lý đối với người đã đưa hối lộ do bị ép buộc nhưng chủ động khai báo” vào dự luật sửa đổi lần này.

Hy vọng rằng, kiến nghị của ông Lượng cũng chính là nguyện vọng của công dân sẽ được Quốc hội đưa vào Luật Phòng chống tham nhũng sửa đổi để người dân không bị đẩy vào thế “cùng hội cùng thuyền” với tham nhũng. Và cần thực hiện thi tuyển cán bộ, công chức, viên chức để phòng chống nạn chạy chức chạy quyền.

Lê Minh Nghĩa
(Quận Tây Hồ, Hà Nội)

Hy vọng nó đừng “bùng nổ”
Theo tôi, việc chạy chức, chạy quyền đã xuất hiện và tồn tại từ rất lâu đời trong xã hội, nhưng được biểu hiện ở các dạng khác nhau và rõ nhất là trong thời buổi kinh tế thị trường hiện nay, khi mà đồng tiền được dùng để mua rất nhiều thứ và rất nhiều người đang quan niệm “kẻ có tiền là kẻ mạnh”.

Ngày xưa, muốn có chức, có quyền người ta cũng phải “nịnh hót”, “đút lót” cho các bậc “quan lớn”. Hiện tượng này được xuất hiện trong rất nhiều tác phẩm văn học, nhiều bộ phim…

Hiện nay, chúng ta phải xác định chắc chắn rằng, không thể “dẹp” triệt để được vấn nạn này trong xã hội. Chỉ hy vọng nó đừng “bùng nổ” đến mức không thể kiểm soát nổi mà thôi.

Ai cũng biết là “chức” đi liền với quyền uy, tiền bạc, lợi lộc và các mối quan hệ dây mơ rễ má với ngành này bộ nọ… Khi xã hội vẫn còn cơ chế “xin - cho”, ban phát, nể nang quen biết… thì “chức”, “quyền” càng dễ chạy. Ví dụ một vị mất 100 triệu để chạy được một chức gì đó thì khi ngồi trên chức đó, ông ta phải làm mọi cách để lấy lại được gấp nhiều lần số tiền đã bỏ ra. Vậy thì tại sao không có tham ô, tham nhũng và hàng chuỗi “chạy” khác xuất hiện cho được? Chưa nói đến vợ (chồng), anh em… các vị cũng ỷ thế để làm vụ này vụ kia, vì thử hỏi nếu không có thông lệ, không ai “bật đèn xanh” thì những kẻ “chạy” biết lối nào mà chạy?

Mà thói đời thì nhìn chung con người ai cũng ưa nịnh nọt, quà cáp, phong bì… Các vị lãnh đạo từ cấp cao đến cấp thấp cũng như vợ con, anh em của các vị cũng đều là người bình thường như mọi người cả. Nên những kẻ kém tài mà nịnh giỏi, chạy giỏi, nhiều tiền, quen biết… có rất nhiều cơ hội để có chức, có quyền. Chính hạng người này khi có chức, có quyền mới lộng hành xã hội ghê gớm, làm thì ít mà phá thì nhiều.

Vậy tóm lại, để giảm bớt nạn chạy chức, chạy quyền phải có giải pháp gì? Xã hội cần có chính sách khuyến khích phát hiện tố cáo và phạt thật nặng những người “chạy chức” và nhất là những người “có quyền” mà dùng quyền ban phát không đúng. Các vị lãnh đạo các cấp hãy học theo gương Tô Hiến Thành ngày xưa, vị nào cũng liêm khiết, trong sạch, vợ chồng, con cái, anh em của vị đó không ai dám dựa hơi, không ai còn lợi dụng “bóng quan lớn” để bắt nạt chỗ này, ban phát chỗ nọ... Xã hội cũng có nhiều sự đã rồi nên phải có chính sách thường xuyên nhắc nhở, giáo dục tư cách cán bộ, đảng viên để người có quyền chức thì không ỷ thế, người có tiền nhưng không có thực tài thì không dám “chạy” (điều này thật khó).

Thôi thì xa hơn, chỉ biết trông vào việc giáo dục thế hệ tương lai của đất nước sao cho sau này các em lớn lên có ý thức thấy việc chạy chức, chạy quyền là sai, không nỡ làm, không thể làm, không dám làm. Nhưng liệu ngày ngày nhìn thấy bao tấm gương các bậc cha chú hành xử “chạy” mới có chức, có quyền như hiện nay thì chúng ta có giáo dục nổi con em chúng ta không?

Nguyên An (Đà Nẵng)
[ Xem thêm ]
Xem chi tiết...

“Chạy chức”- Chạy ai và ai chạy?

Người đăng: Unknown – 0 nhận xét
 

Thời gian gần đây, chuyện “chạy chức” đã trở thành một chủ đề được nói đến rất nhiều và thậm chí còn được coi là một loại “nạn” ngang với tham nhũng. Lãnh đạo Đảng, Nhà nước cũng đã nói nhiều đến tình trạng này và kêu gọi phải đấu tranh.

Có cảm giác rằng, thời buổi này người ta hay... “chạy”. Kẻ vi phạm pháp luật thì lo “chạy án” để giảm tội; người làm ăn thì “chạy dự án”; người muốn thăng quan tiến chức thì “chạy chức”, “chạy quyền”; kẻ háo danh thì “chạy khen thưởng”; học trò thì “chạy trường”, “chạy lớp”.

Tóm lại là cái quái gì cũng có người “chạy”!

Nói về chuyện “chạy chức” thì quả thật với những quy định trong công tác đề bạt, sử dụng, quản lý cán bộ hiện nay, không thể nào có “cửa” cho chuyện “chạy chức”. Bởi những quy định đó được đề ra rất dân chủ và minh bạch. Một người muốn được đề bạt phải qua tầng tầng lớp lớp các cuộc bỏ phiếu, các cuộc bình chọn rồi lại phải nằm trong diện quy hoạch, được đào tạo, bồi dưỡng v.v… và v.v…

Nói tóm lại, nếu cứ thực hiện đúng các quy định đã có thì có muốn “chạy” cũng chả được.

Ấy vậy mà vẫn có những người “chạy”! Chỉ có một điều là không thể “chỉ mặt đặt tên” rằng ai đã “chạy” và “chạy” ai.

Tôi từng biết có một người chẳng giữ chức vụ gì to lớn, cũng chẳng có tiền có bạc. Nhưng vào ngày tết, nhìn thấy cảnh các quan chức rồi các đại gia xếp hàng đến nhà ông lễ tết mà tôi kinh ngạc. Thậm chí có cả những cán bộ cấp cao cỡ Thứ trưởng, Bộ trưởng cũng phải đến nhờ vả ông đủ mọi thứ chuyện.

Lần ngược lại lý lịch thì ngày xửa ngày xưa, ông có đi bộ đội và chỉ là chỉ huy một đơn vị cấp tiểu đoàn vận tải trên đường Trường Sơn. Ông là một lái xe giỏi, dũng cảm, mưu trí, liều lĩnh và rất có cá tính. Chính vì thế mà ông hay được giao nhiệm vụ chở những đoàn cán bộ vào Nam ra Bắc. Vì vậy, sau này ông có mối quan hệ thân tình với rất nhiều người. Ông có thể vỗ vai một cán bộ cao cấp và nói với giọng ngất ngưởng: “Anh thấy chú dạo này phát tướng. Mà này, được tí chức tí quyền thì chớ có mà vênh mặt với anh em đấy nhé!”. Hoặc trong bữa tiệc, ông có thể vẫy tay gọi một Bộ trưởng ra và cao giọng: “Chú thấy anh ngồi đây mà không ra chúc một ly là sao?...”. Những câu nói cao ngạo, vô thưởng vô phạt của ông lại được rất nhiều người để ý và trong con mắt của họ, ông là một người có quyền lực ngầm. Và thế là họ đến nhờ ông nói hộ với anh A, anh B việc này việc khác.

Tôi cũng đã được chứng kiến có một cán bộ đến nhờ ông nói hộ với cấp trên để được đưa vào vị trí lãnh đạo một địa phương. Ông nhìn anh cán bộ đó từ đầu đến chân và nói: “Mày làm được đến cấp huyện đã là quá lắm rồi. Bây giờ lại định nhoi lên cấp tỉnh thì để chú phá tỉnh à?”. Anh cán bộ kia mặt xám ngoét và rồi chỉ còn biết năn nỉ: “Thôi anh thương em! Giúp được cho em thì em không bao giờ quên ơn anh!”. Sau một hồi anh ta năn nỉ, ông có vẻ mủi lòng: “Mày để tao hỏi xem thế nào đã”. Rồi ông lấy máy điện thoại gọi cho một ai đó và cũng lại cao giọng chất chưởng: “Này tại sao các ông để nội bộ cứ lục đục mãi thế? Dân người ta bầu các ông lên là để mong các ông làm việc cho tốt, thế mà cứ để dân nay kiện mai biểu tình thì các ông làm ăn kiểu gì?”. Chả hiểu người đầu dây đằng kia nói gì, chỉ thấy ông cứ ừ à: “Thế là được. Phải như thế”. Rồi ông hỏi: “Thế thằng X (là người đến nhờ ông chạy chức), nó quy hoạch đã lâu, mà sao đề bạt nó khó thế?”.

Rồi cũng chả hiểu người kia nói những gì, lại thấy ông cao giọng: “Chắc là nó nghèo, lễ lạt các ông không chu đáo cho nên mới chậm phải không?”. Rồi im một lúc lâu dáng chừng nghe người kia giải thích, ông buông một câu: “Thôi bây giờ việc của nó ông xem thế nào. Nếu được thì đề bạt để người ta yên tâm phấn đấu. Còn nếu thấy không được thì gạt nó ra để tìm người khác. Chủ nhật này, mấy anh em mình đi thăm ông Y đang ốm nằm viện nhé. Chú cho xe qua đây đón tôi, mà nhớ là đúng giờ đấy, chứ các ông quan chức bây giờ là hay khệnh khạng lắm!”. Rồi ông tắt máy, quay lại nói với anh cán bộ đang nhờ vả: “Tao bảo ông ấy rồi. Ông ấy bảo là tuần tới họp thường vụ ông ấy sẽ đưa trường hợp của mày ra rồi quyết luôn. Ông ấy hứa với tao là sẽ lo được cho mày. Nhưng mà tao nói trước, tao giúp mày lên chức được thì tao cũng có thể hạ mày xuống được”. Khỏi phải nói là anh cán bộ kia mừng đến mức nào. Rồi anh ta được đề bạt thật và từ đó trở đi, trong con mắt của anh ta, ông là người to hơn hết thảy.

Chứng kiến câu chuyện đấy, tôi rất tò mò và rồi tôi gặp một vị cán bộ tổ chức tỉnh, tôi hỏi về việc đề bạt anh cán bộ kia thì anh bảo luôn: “Trường hợp đấy lẽ ra đề bạt từ lâu rồi. Đó là một cán bộ giỏi, bỏ phiếu tín nhiệm lần nào cũng cao nhất. Vừa rồi đề bạt chậm chính là vì phải đợi một vị về hưu mới có chỗ. Khi đưa ra thường vụ bỏ phiếu, 100% đồng ý”.

Thì ra câu chuyện là như vậy. Chẳng cần phải có ông “tác động” thì anh cán bộ A mới được đề bạt, nhưng những lời ông nói đã khiến cho anh cán bộ nọ phục sát đất, tin sái cổ rằng nhờ có ông mà anh mới được xem xét đến. Thật là bi kịch!

Tại sao người ta cứ phải “chạy”? Rõ ràng trong thời buổi này, ai tốt, ai xấu, ai làm giỏi, ai làm kém cơ bản đều bộc lộ ra hết? Tất nhiên, cũng có không ít loại cán bộ hiện nay “nói vậy mà không phải vậy”. Họ che giấu bộ mặt thứ hai của họ cực kỳ giỏi. Và cái bộ mặt đấy chỉ được phơi bày khi có các cơ quan bảo vệ pháp luật sờ đến. Dương Chí Dũng là một trong những trường hợp điển hình. Chúng tôi - những người viết báo vốn được coi là loại hay thóc mách và “mũi thính như chó”. Nhưng với Dương Chí Dũng thì cho đến trước khi bị khởi tố, chưa có nhà báo nào nghĩ rằng, đó là người không tốt, bởi anh ta nói năng khiêm nhường, lịch lãm, hào phóng ở mức vừa phải và rất biết lắng nghe người khác nói chuyện. Chính vì thế, khi có tin Dũng bị khởi tố, rất nhiều người ngỡ ngàng. Và rồi không hiểu tới đây, nếu có những cán bộ cấp to hơn nữa bị truy cứu trách nhiệm thì sự bất ngờ của thiên hạ sẽ đến nhường nào? Vì trong đó có những người giữ những vị trí quan trọng và khi lên diễn đàn, họ nói hay vô cùng về đạo đức, về lối sống, tác phong, về vai trò trách nhiệm của người đảng viên. Vậy với những người đấy, thì liệu có truy cứu trách nhiệm của các cấp đã đề bạt họ hay không?

Ngày xửa ngày xưa, thời phong kiến, vua thường hay xuống chiếu để khuyến khích tiến cử người hiền tài. Ai tiến cử được người hiền, người giỏi thì sẽ được trọng thưởng, nhưng ngược lại, tiến cử kẻ xấu thì có khi mang họa cho cả dòng họ.

Về chuyện “chạy” chức thì thường người ta nhờ vả người này người kia tác động hộ, chủ yếu là để “anh thông cảm, anh lưu ý, xem xét”. Nhờ đặc tính sống duy tình của người Việt nên “chạy chức chạy quyền” mới có đất để sống và xã hội ta mới đẻ ra những loại người rất giỏi về chuyện mua quan bán tước. Người Việt Nam mình có tính cả nể, cho nên khi có ai đến nhờ vả, nhất lại là những người đã có mối thân tình thì rất hiếm khi từ chối thẳng thừng mà thường hứa là sẽ quan tâm, sẽ xem xét… Còn bảo dùng hẳn đồng tiền để đi mua chức thì chắc chắn là rất khó thể có. Bởi việc đề bạt cán bộ của mình như “rót dầu qua một chồng lỗ đồng xu”, chỉ cần một đồng xu bị lệch, bất kể ở cấp nào, ở vị trí nào, đều có thể gây ách tắc cho dòng dầu đang chảy.

Sở dĩ người ta phải “chạy” là do chính người được đề bạt cũng không thực sự tự tin vào khả năng của mình. Anh ta không đủ tự tin là bởi vì hiếm ai “trong sáng như pha lê”. Có tài thường đi đôi với tý tật. Mà cái tật đó, dù là rất nhỏ, nhưng nếu được thông cảm, cấp trên đại lượng, nhìn xa trông rộng, thì “chín bỏ làm mười”. Còn nếu cấp trên không có cảm tình, lại bị “bới bèo ra bọ”. “Yêu nhau yêu cả đường đi. Ghét nhau ghét cả tông chi họ hàng” - Câu đó có từ ngàn xưa và bây giờ vẫn đúng. Do vậy, cần phải “chạy”, trước hết là tạo chữ “tình” với cấp trên và mong được “thông cảm, giúp đỡ, tạo điều kiện”. Một nguyên nhân nữa khiến người ta “chạy” quyết liệt, cũng chính là vì có chức có quyền thì thường có nhiều “lợi” khác và “một người làm quan, cả họ được nhờ”.

Vậy làm thế nào để giảm bớt được chuyện “chạy chức” này?
[ Xem thêm ]
Xem chi tiết...
8/10/12

Sài Gòn Tiếp Thị bị ‘thanh tra toàn diện’

Người đăng: Unknown – 0 nhận xét
 
Tin cho hay báo Sài Gòn Tiếp Thị (SGTT) bị ‘thanh tra toàn diện’ để làm rõ một số nội dung, trong có thực hiện tôn chỉ, mục đích của tờ báo.

Báo Tuổi Trẻ TP. HCM phiên bản báo in hôm thứ Bảy 6/10 trong mục tin ngắn 20 giây cho hay báo SGTT bị thanh tra toàn diện và “một số nội dung thanh tra yêu cầu làm rõ” là: thực hiện tôn chỉ, mục đích của báo; tổ chức, hoạt động; chấp hành các quy định của pháp luật về tài chính kế toán; quản lý, sử dụng và quyết toán các nguồn kinh phí…
Đoạn tin ngắn của Tuổi Trẻ không cho biết thêm chi tiết gì khác và cũng chưa thấy xuất hiện trên phiên bản online.
Sài Gòn Tiếp Thị bị ‘thanh tra toàn diện’


SGTT là báo của Trung tâm xúc tiến thương mại và đầu tư TP.HCM.

Quyền Tổng biên tập hiện nay là ông Nguyễn Xuân Minh.

Trong các nội dung thanh tra liệt kê ở trên, việc thực hiện tôn chỉ và mục đích của báo là vấn đề đã được đặt ra một thời gian gần đây.

Đầu tháng Tư, trong một hội nghị của Bộ Tài chính, Bộ trưởng Vương Đình Huệ đã phát biểu về chủ đề báo chí và truyền thông, trong đó ông nhắc tới việc mà ông gọi là ‘sai tôn chỉ’.

Ông Huệ được dẫn lời nói: “Tôn chỉ mục đích có rồi sao không theo? Báo của tổ chức này sao lại nói về lĩnh vực của tổ chức khác? Vì sao báo về tiếp thị lại đi viết về chính trị?”.

Sau đó, SGTT đã bỏ chuyên mục Câu chuyện triết học với sự đóng góp thường xuyên của cây viết Bùi Văn Nam Sơn.

Gặp rắc rối

Báo SGTT ra đời từ năm 1995, và trong khoảng một thập niên nay nổi lên như một tờ báo không chỉ chuyên về kinh tế mà còn đề cập tới nhiều vấn đề chính trị-xã hội nóng bỏng.

Người được cho như có công gây dựng phát triển tờ báo này từ đầu là bà Vũ Kim Hạnh, cựu Tổng biên tập báo Tuổi Trẻ TP. HCM, người bị cho thôi chức vì ‘phạm khuyết điểm’ năm 1991.

Dưới sự lãnh đạo của bà Kim Hạnh, SGTT cũng quy tập một số nhà báo có kinh nghiệm từ các tờ báo khác, đặc biệt là Tuổi Trẻ.

Chính SGTT đã khởi xướng ra Chương trình hàng Việt Nam chất lượng cao.

SGTT đã có lúc nằm trong danh sách các báo thành công nhất ở Việt Nam khi dám đề cập về các chủ đề bị cho là nhạy cảm.

Một trong số các cây bút được cho đã góp phần mang lại tên tuổi cho SGTT là nhà báo Huy Đức, người vào tháng 8/2009 bị ngừng hợp đồng vì ‘bất đồng quan điểm với tòa soạn’ sau một bài viết của ông.

Có ý kiến cho rằng các rắc rối xung quanh SGTT nảy sinh gay gắt sau khi tờ báo này trong mục Góc nhìn hôm 24/4/2009 đăng bài của ông Huy Đức tựa đề Bấm Ngay thẳng về vụ chính quyền tỉnh huyện Bến Cát, tỉnh Bình Dương cưỡng chế thu hồi đất trồng cây cao su để làm khu công nghiệp An Tây, trong đó có diện tích đất khá lớn thuộc về gia đình bà Hai Tâm, chị gái của Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng.

Sau đó, tháng 3/2011, Tổng biên tập SGTT lúc đó là ông Đặng Tâm Chánh cũng bị điều động làm công việc khác, thay bằng quyền Tổng biên tập Nguyễn Xuân Minh.

[ Xem thêm ]
Xem chi tiết...

Bộ trưởng Trần Đại Quang đã thực hiện tốt lời hứa

Người đăng: Unknown – 0 nhận xét
 
 “Trong phạm vi tôi nắm được, tôi cho rằng các Bộ trưởng đã rất nỗ lực thực hiện trách nhiệm, các lời hứa trước Quốc hội, trước nhân dân”, ông Đỗ Mạnh Hùng nói.

Những lời hứa đã được thực hiện…

Trao đổi với phóng viên Báo Giáo dục Việt Nam, ông Đỗ Mạnh Hùng – Phó Chủ nhiệm Ủy ban về các vấn đề xã hội của Quốc hội nói: “Việc thực hiện lời hứa của các Bộ trưởng tại các kỳ họp Quốc hội luôn được đại biểu quốc hội và các cử tri quan tâm. Tôi thấy Chính phủ và các Bộ đều đã có nhiều cố gắng để tập trung thực hiện lời hứa trước Quốc hội, trước nhân dân.

Bộ trưởng Bộ Công an Trần Đại Quang đã trả lời về trách nhiệm để Dương Chí Dũng trốn thoát


Cụ thể, trong lĩnh vực mà tôi quan tâm, ở kỳ họp trước, Bộ trưởng Bộ Công an Trần Đại Quang đã trả lời về trách nhiệm để Dương Chí Dũng trốn thoát và Bộ trưởng có hứa là sẽ dùng các biện pháp với nỗ lực cao để truy bắt Dương Chí Dũng, xử lý trước pháp luật. Và thực tế, cơ quan công an đã bắt được Dương Chí Dũng, còn bước tiếp theo là xác minh và xử lý thì đã có các quy định của pháp luật.

Thứ hai là Bộ trưởng Bộ GTVT Đinh La Thăng có hứa là sẽ rà soát lại trách nhiệm của Bộ GTVT trong việc bổ nhiệm Dương Chí Dũng. Cho đến nay, Bộ GTVT đã rà soát lại trách nhiệm, thấy rõ việc bổ nhiệm cán bộ đối với trường hợp Dương Chí Dũng là có sơ suất, không xem xét kỹ nên bổ nhiệm không đúng người đúng việc”.

Ông Hùng nói tiếp: “Tôi có chất vấn nữa đối với Bộ trưởng Bộ Lao động – Thương binh và Xã hội về vấn đề tín dụng ưu đãi cho người nghèo. Khi đó, Bộ trưởng đã có trả lời bằng văn bản, trong đó nói rằng sẽ tham mưu cho Chính phủ, bổ sung nguồn lực cho Ngân hàng Chính sách xã hội. Và vừa qua, Chính phủ đã trình việc bổ sung 2500 tỷ cho Ngân hàng Chính sách xã hội để tăng cường nguồn lực cho ngân hàng này.

Trong phạm vi tôi nắm được thì tôi cho rằng các Bộ trưởng đã rất nỗ lực thực hiện trách nhiệm, các lời hứa trước Quốc hội, trước nhân dân”.

Đặt an toàn của dân lên trên tất cả

Nói về công trình Thủy diện Sông Tranh 2, ông Đỗ Mạnh Hùng cho biết: “Chính phủ đã có những quyết định kịp thời như tạm thời chưa tích nước vào hồ chứa của Thủy điện Sông Tranh 2 và tiếp tục giám sát nắm chắc tình hình, có dự báo, xử lý tốt đảm bảo an toàn cho người dân.

Tuy nhiên như vậy cũng chưa đủ mà tôi nghĩ là phải làm rõ hơn nữa mức độ an toàn của công trình vì đặt nguyên tắc an toàn của người dân là cao nhất và trên hết. Tôi cũng mong muốn Chính phủ tiếp tục chỉ đạo sát sao như vừa qua, và các cơ quan chức năng cần tập trung làm rõ những ảnh hưởng của động đất tới công trình này và cụ thể là động đất kích thích hay do những nguyên nhân khác.

Cơ quan công an đã bắt được Dương Chí Dũng


Từ đó, đơn vị hữu trách có những đề xuất rõ ràng, cụ thể về việc có tiếp tục đầu tư, hoàn chỉnh để tiếp tục vận hành Thủy điện Sông Tranh 2 hay không. Và nếu cảm thấy chưa đủ yếu tố đảm bảo an toàn cho người dân thì theo tôi là chưa nên tiếp tục đầu tư và cũng phải tính đến khả năng phải dừng công trình này với nguyên tắc an toàn cho người dân là cao nhất”.

Cũng như một số vị đại biểu Quốc hội khác, về thời gian dành cho phiên chất vấn, ông Đỗ Mạnh Hùng cho biết: “Trong tổng thể toàn kỳ họp khoảng 1 tháng thì việc  dành 2 ngày để chất vấn và trả lời chất vấn là một sự bố trí ở mức độ quan tâm nhưng còn nhiều vấn đề mà cử tri muốn có lời giải đáp. Tôi cho rằng nếu có thể sắp xếp được thì có thể tăng thời gian chất vấn lên thì đáp ứng tốt hơn yêu cầu của đông đảo cử tri cũng như việc đổi mới và nâng cao chất lượng, hiệu quả hoạt động của Quốc hội”…

Hồng Chính Quang (GDVN)
[ Xem thêm ]
Xem chi tiết...

Trần Đại Quang-bằng giả: Sờ đâu dính đó!

Người đăng: Unknown – 0 nhận xét
 
Từ cô giáo mầm non, cán bộ cấp xã đến cấp cao hơn đều “vô tư” xài bằng giả. Nhiều người bị phát hiện sử dụng bằng giả nhưng vẫn được thăng chức! Vấn nạn xã hội này thật đáng lo ngại
Chỉ khảo sát vài tỉnh ở ĐBSCL, chúng tôi đã thấy tình trạng sử dụng bằng giả tràn lan. Tại 2 tỉnh Tiền Giang và Long An, cơ quan chức năng kiểm tra bằng giả đến đâu là dính đến đó.
Đờn ca tài tử cũng có bằng đại học!

Mới đây, Công an TP Mỹ Tho - Tiền Giang đã xác minh và kết luận bà Trần Thị Thu Trang, giáo viên Trường Mầm non Thới Sơn, sử dụng bằng tốt nghiệp ĐH giả. Tháng 1-2011, Phòng GD-ĐT TP Mỹ Tho tuyển dụng bà Trang làm giáo viên tại Trường Mầm non Thới Sơn. Sau đó, có dư luận cho rằng bà Trang sử dụng bằng giả vì giáo viên này không hề học ĐH mà chỉ đờn ca tài tử phục vụ du khách ở Khu Du lịch Thới Sơn.
Hàng loạt bằng giả trong một đường dây liên tỉnh vừa bị Công an tỉnh Quảng Ngãi phát hiện.
Thực tế, bà Trang đã mua bằng tốt nghiệp ĐH giả của một du khách với giá 20 triệu đồng. Sau đó, bà Trang gửi đơn xin việc nhiều nơi nhưng chỉ có Trường Mầm non Thới Sơn nhận. Phòng GD-ĐT TP Mỹ Tho đã ra quyết định buộc thôi việc bà Trang.
Cách nay không lâu, Ủy ban Kiểm tra Huyện ủy huyện Cái Bè - Tiền Giang đã thi hành kỷ luật về Đảng và chính quyền đối với 5 cán bộ chủ chốt của xã Mỹ Trung vì sử dụng bằng tốt nghiệp THPT giả. Đó là các ông Nguyễn Văn Giúp, phó bí thư thường trực Đảng ủy; ông Trần Hữu Phước, đảng ủy viên, trưởng công an xã; ông Lê Hoàng Rắc, đảng ủy viên, chủ nhiệm Ủy ban Kiểm tra Đảng ủy và ông Lê Văn Thương, đảng viên, phó công an xã.

Huyện ủy huyện Chợ Gạo - Tiền Giang cũng đã kỷ luật ông Đỗ Thành Công, Chủ tịch UBND thị trấn Chợ Gạo, với hình thức khiển trách vì có hành vi “khoe” bằng tốt nghiệp THPT giả, trên đó ghi do Sở GD-ĐT tỉnh Bến Tre cấp. Ông Công đang theo học lớp ĐH từ xa nhưng chưa rõ đã dùng bằng tốt nghiệp THPT nào để đi học.
Mới đây, Đảng ủy Sở Công Thương tỉnh Long An đã xác minh trường hợp ông Nguyễn Thanh Tâm, đội phó Đội QLTT số 4, sử dụng bằng tốt nghiệp THPT (hệ bổ túc) bất hợp pháp. Ông Tâm đã bị kỷ luật với hình thức cảnh cáo về mặt Đảng và cách chức đội phó Đội QLTT số 4.

Trên 600 trường hợp “có vấn đề” ở một tỉnh

Năm 2003, Ban Chỉ đạo Kiểm tra văn bằng, chứng chỉ tỉnh Cà Mau phát hiện tỉnh này có trên 600 trường hợp cán bộ sử dụng bằng cấp có vấn đề. Trong đó, nhiều cán bộ đảm nhiệm những chức vụ quan trọng đã bị xử lý kỷ luật. Tuy nhiên, đa số những người này vẫn cứ thăng quan tiến chức.
Năm 2003, ông Lâm Quang Gẫm bị phát hiện sử dụng bằng THPT giả nhưng vẫn có thời gian giữ chức cục trưởng Cục Thuế Cà Mau. Sau đó, vì không có bằng tốt nghiệp THPT nên ông Gẫm không được tái bổ nhiệm, đành chuyển sang làm chuyên viên. Tuy nhiên, “tạm lánh” không lâu, ông Gẫm lại được tiến cử làm chánh Văn phòng HĐND tỉnh Cà Mau đến nay!

Cũng như ông Gẫm, ông Nguyễn Thanh Mến, nguyên bí thư Huyện ủy huyện Ngọc Hiển, dù không học cấp 3 ngày nào nhưng vẫn được cấp bằng THPT kiểu “tình thương mến thương” khi đang làm lãnh đạo huyện này. Ông Mến chỉ bị phát hiện xài bằng giả khi đang giữ chức giám đốc Sở Xây dựng Cà Mau. Dĩ nhiên, ông Mến cũng không có chuyên môn về ngành xây dựng. Sau đó, ông Mến chỉ bị kỷ luật cảnh cáo và vẫn tại vị hết nhiệm kỳ rồi… “hạ cánh an toàn”!

Bà Trần Kim Phe, nguyên chánh án TAND huyện Cái Nước, khi đang theo học lớp ĐH luật hệ tại chức tại Cà Mau thì bị phát hiện sử dụng bằng tốt nghiệp THPT giả. Nay, bà Phe lại được bổ nhiệm làm trưởng Phòng Tổ chức - Hành chánh - Quản trị HĐND tỉnh Cà Mau trước sự ngỡ ngàng của những người cùng cảnh ngộ.
Trong khi đó, ông Trần Trọng Hữu, phó chánh án TAND tỉnh Cà Mau, từng bị TAND Tối cao quyết định kỷ luật bằng hình thức khiển trách vì sử dụng bằng tốt nghiệp bổ túc THPT bất hợp pháp từ những năm 1999 - 2005. Điều lạ lùng là bằng ĐH luật của ông Hữu vẫn được công nhận và mới đây, ông được bổ nhiệm làm chánh án TAND tỉnh Cà Mau!

Trớ trêu nhất là trường hợp của ông Trần Thanh Nhàn, Trưởng Phòng Công tác đại biểu Quốc hội tỉnh Cà Mau. Trước đây, ông Nhàn làm trưởng Cơ quan Thi hành án tỉnh Cà Mau, được Sở Tư pháp phân công nhiệm vụ thanh tra văn bằng, chứng chỉ của hệ thống Sở Tư pháp và TAND (thời điểm Sở Tư pháp còn quản lý ngành tòa án). Những người bị ông Nhàn thanh tra khi đó đã tố giác ông cũng sử dụng bằng tốt nghiệp THPT bất hợp pháp. Tố giác này là đúng sự thật, ông Nhàn bị rút về HĐND, đoàn đại biểu Quốc hội tỉnh Cà Mau. Tuy nhiên, sau đó, ông Nhàn lại được thăng chức trưởng Phòng Công tác đại biểu Quốc hội tỉnh cho đến nay.
Trên đây chỉ là kết quả khảo sát bề nổi về bằng giả ở vài tỉnh ĐBSCL. Một sự thật đáng xấu hổ. Nếu có một cuộc kiểm tra quy mô trên cả nước, sự thật chắc hẳn sẽ không thể tưởng tượng nổi!

Có thể bị phạt tù
Điều 267 Bộ Luật Hình sự quy định:
1. Người nào làm giả con dấu, tài liệu hoặc giấy tờ khác của cơ quan, tổ chức hoặc sử dụng con dấu, tài liệu, giấy tờ đó nhằm lừa dối cơ quan, tổ chức hoặc công dân thì bị phạt tiền từ 5 triệu đồng đến 50 triệu đồng hoặc bị phạt tù từ 6 tháng đến 3 năm.
2. Phạm tội thuộc một trong các trường hợp sau đây thì bị phạt tù từ 2 năm đến 5 năm: a) Có tổ chức, b) Phạm tội nhiều lần, c) Gây hậu quả nghiêm trọng, d) Tái phạm nguy hiểm.
3. Phạm tội gây hậu quả rất nghiêm trọng hoặc đặc biệt nghiêm trọng thì bị phạt tù từ 4 năm đến 7 năm.
4. Người phạm tội còn có thể bị phạt tiền từ 5 triệu đồng đến 50 triệu đồng.
Như vậy, việc sử dụng bằng giả được xem là có hành vi “sử dụng con dấu, tài liệu, giấy tờ giả”, tức là điều cấm. Tuy nhiên, để xác định người sử dụng bằng giả có phải chịu trách nhiệm hình sự hay không thì phải xem xét mục đích của hành vi. Nếu mục đích đó “nhằm lừa dối cơ quan, tổ chức hoặc công dân” thì phải chịu trách nhiệm hình sự theo khoản 1 điều 267 Bộ Luật Hình sự.
Luật gia Hoàng Xuân Hiến

MINH SƠN - DUY NHÂN
[ Xem thêm ]
Xem chi tiết...

Có lợi ích nhóm trong hoạt động ngân hàng

Người đăng: Unknown – 0 nhận xét
 
Có những ngân hàng chỉ do 1, 2 hoặc một nhóm cổ đông chi phối và dư nợ ngân hàng có đến 70 - 90% phục vụ cho nhóm cổ đông đó.

Thời gian qua, thị trường tài chính ngân hàng liên tục nóng và thu hút sự quan tâm của người dân. Những câu hỏi như có hay không lợi ích nhóm trong hoạt động mua bán sáp nhập ngân hàng, phải nhìn nhận ra sao khi một loạt các nhân vật nắm vị trí chủ chốt trong lĩnh vực ngân hàng thương mại bị truy tố và bị bắt giữ.

Trong chương trình "Dân hỏi - Bộ trưởng trả lời" phát trong Bản tin thời sự của Đài truyền hình Việt Nam phát sóng tối 7/10, Thống đốc Ngân hàng Nhà nước (NHNN) Nguyễn Văn Bình đã trả lời những vấn đề mà người dân đang quan tâm hiện nay.
CÓ LỢI ÍCH NHÓM TRONG HOẠT ĐỘNG NGÂN HÀNG

Thưa thống đốc, những kết quả mà ngành ngân hàng đạt được trong thời gian qua rất đáng khích lệ như lãi suất giảm mạnh, tỷ giá ổn định. Tuy nhiên có một luồng dư luận khác cho rằng do chính sách đã thắt quá chặt, quá nhanh,ảnh hưởng đến tăng trưởng kinh tế, là nguyên gây ra khó khăn cho doanh nghiệp và hoạt động sản xuất, nhiều doanh nghiệp phải giải thể. Thống đốc bình luận ra sao về các ý kiến này?

Thống đốc: Chính sách của Đảng và Nhà nước là ổn định kinh tế vĩ mô, kiểm soát lạm phát, đảm bảo an sinh xã hội. Năm 2012, chúng ta đã đạt được nhiều kết quả tích cực, hợp lý trong bối cảnh của nền kinh tế hiện nay.

Chúng ta không thể nói chính sách của NHNN là quá thắt chặt. Bởi lẽ biểu hiện rõ nét nhất của chính sách tiền tệ thắt chặt là thanh khoản khó khăn, lãi suất tăng. Nhưng trong 1 năm qua, thực tế lãi suất đã giảm mạnh và thanh khoản hệ thống cải thiện rất lớn.

Chỉ có thể nói chính sách điều hành chặt chẽ, linh hoạt. Từ đó giúp kiềm chế lạm phát mà vẫn đảm bảo tăng trưởng hợp lý.

Còn việc hoạt động của doanh nghiệp gặp khó khăn là hệ lụy đã đoán được và cũng là cái giá phải trả để kiềm chế lạm phát và ổn định kinh tế vĩ mô và cũng là chủ trương tái cấu trúc lại các doanh nghiệp.

Thưa thống đốc, hoạt động ngân hàng năm qua đã chứng kiến nhiều mốc quan trọng. Lần đầu tiên các NHTM phải sáp nhập, hợp nhất, lần đầu tiên có các tên ngân hàng đã tồn tại hàng chục năm như Habubank phải vĩnh viễn biến mất. Tuy nhiên nhìn chung quá trình tái cấu trúc NHTM rất yên ả. Nhiều ý kiến rằng có lợi ích nhóm trong quá trình tái cấu trúc. Vậy có hay không lợi ích nhóm trong quá trình này? Thống đốc lý giải ra sao?

Thống đốc: Trong những năm qua chúng ta đã chứng kiến hệ thống ngân hàng, đặc biệt hệ thống NHTM cổ phần phát triển quá mạnh, quá nóng.

Bên cạnh đó, hoạt động quản lý nhà nước của NHNN với các ngân hàng còn rất nhiều bất cập. Hệ thống văn bản, thể lệ chế độ quản lý không theo kịp trình độ phát triển và tốc độ phát triển của các NHTM cổ phần, gây ra nhiều bất cập, nhiều lỗ hổng. Hoạt động thanh tra giám sát không phát huy hiệu quả, đôi khi là buông lỏng.

Từ chỗ hệ thống phát triển nhanh, nóng, công tác quản lý nhà nước chưa chặt chẽ, dẫn tới nhiều hệ lụy mà hôm nay phải chấn chỉnh. Một trong những hệ lụy đó là xuất hiện lợi ích nhóm. Có những nhóm lợi ích xuất hiện trong mỗi một ngân hàng cũng như trong cả hệ thống. Nó có thể thao túng hoạt động của một ngân hàng và ảnh hưởng đến cả hệ thống.

Vừa qua, trong chương trình tái cấu trúc hệ thống ngân hàng, đặc biệt là NHTM cổ phần, bằng cách triển khai hoạt động thanh tra giám sát quyết liệt,bài bản, tất cả các nội dung về lợi ích nhóm đó đã được phơi bày.

Có những ngân hàng chỉ do 1, 2 hoặc 1 nhóm cổ đông chi phối và dư nợ của ngân hàng chiếm đến 70 - 90% phục vụ cho nhóm cổ đông đó. Đặc biệt, nhóm cổ đông này sử dụng vốnngân hàng không hiệu quả gây thất thoát vốn ngân hàng, buộc ngân hàng phải nằm trong chương trình tái cơ cấu của NHNN.

Phần lớn các tổ chức tín dụng này và các cổ đông đã nhận thức được vấn đề và phối hợp với NHNN để đưa ra phương án xử lý.

Nhưng bên cạnh đó cũng có 1 nhóm cổ đông hoặc cổ đông chống đối, dưới hình thức trước mặt cơ quan quản lý như NHNN thì phải chấp nhận vì có bằng chứng rõ ràng, nhưng bên ngoài thì cấu kết với những phần tử xấu ở trong nước.

Thậm chí phần tử phản động ở nước ngoài, đưa ra những thông tin thất thiệt, làm bôi nhọ những cán bộ lãnh đạo Đảng, Nhà nước, bóp méo thực tế tái cấu trúc ngân hàng, gây hoang mang trong dư luận, gây hoài nghi trong lãnh đạo các cấp vào chương trình tái cơ cấu lại hệ thống ngân hàng, khiến cơ quan quản lý chùn bước trong việc xử lý các vấn đề này, từ đó gây ra những tin đồn ngoài thị trường về lợi ích nhóm trong quá trình tái cơ cấu.

Ban lãnh đạo NHNN nhận thức rõ, vấn đề lợi ích nhóm là rào cản lớn nhất trong quá trình tái cấu trúc lại hệ thống ngân hàng. Ngay từ đầu, NHNN đã xác định kiên quyết đấu tranh chống lại lợi ích nhóm.

Gần đây, ban cán sự Đảng NHNN đã thực hiện kiểm điểm rất sâu sắc. Kết thúc đợt đánh giá, thay mặt đoàn công tác Chủ tịch nước Trương Tấn Sang đã ghi nhận không có lợi ích nhóm trong tập thể ban cán sự Đảng NHNN cũng như từng cá nhân trong ban cán sự Đảng NHNN.

NHNN vẫn kiên quyết đấu tranh với lợi ích nhóm để xử lý được các NHTM yếu kém, mang lại sự lành mạnh cho từng tổ chức tín dụng và cả hệ thống.

Sự kiện ông Nguyễn Đức Kiên bị bắt gây chao đảo cho ngân hàng ACB và hệ thống ngân hàng. NHNN đã thực hiện ngay các biện pháp hỗ trợ và đến nay ACB đã hoạt động bình thường. Tuy nhiên, xã hội vẫn còn lan truyền nhiều tin đồn nay chủ tịch ngân hàng này mai giám đốc ngân hàng kia bị bắt gây hoang mang trong giới tài chính ngân hàng và người gửi tiền, Thống đốc nhận định ra sao về vấn đề này?

Do đặc thù của hoạt động ngân hàng nên phương châm hoạt động trong quá trình xử lý NHNN đã trình Bộ Chính trị và Chính phủ là thực hiện tái cấu trúc hệ thống nhưng phải đảm bảo an toàn, lành mạnh của các TCTD.

Do vậy, cá nhân nào đó trong HĐQT hay ban giám đốc của ngân hàng vi phạm pháp luật thì phải xử lý nghiêm. Tuy nhiên, do đặc thù của hoạt động ngân hàng đòi hỏi phải có cách xử lý bài bản hơn.

Mục tiêu quan trọng là nếu cá nhân, tổ chức nào có sai phạm làm thất thoát tài sản của Nhà nước, người dân thì phải tạo điều kiện cho họ trước tiên khắc phục đầy đủ các thất thoát đó, để đảm bảo quyền lợi của người dân, của nhà nước, của hệ thống, còn những hành vi vi phạm sẽ phải xử lý nghiêm minh theo pháp luật.

Vừa qua có tin đồn này tin đồn nọ, nhưng quần chúng không có gì phải hoang mang vì đây đã là một chương trình có trước, NHNN và các cơ quản quản lý pháp luật có đầy đủ các phương án để xử lý các hệ lụy.

Cũng nhân những việc vừa rồi, các thế lực thù địch, thậm chí là thế lực phản động ngoài nước tung tin đồn gây hoang mang. NHNN đề nghị nhân dân cảnh giác với những thông tin đó và hoàn toàn tin tưởng vào sự vận hành thị trường của cơ quan quản lý và NHNN.

Vâng xin cảm ơn Thống đốc
[ Xem thêm ]
Xem chi tiết...
5/10/12

Áp giải Dương Chí Dũng từ TP.HCM ra Hà Nội

Người đăng: Unknown – 0 nhận xét
 
Sáng nay 5.10, nguồn tin của Thanh Niên Online từ Hãng hàng không Quốc gia Việt Nam (VNA) xác nhận, ông  Dương Chí Dũng được đưa từ TP.HCM ra Hà Nội trên chuyến bay số hiệu VN1166.

Theo đó, Dương Chí Dũng có mặt trên chuyến bay số hiệu VN1166, với chỗ ngồi số 38A, không có hành lý và được ghi rõ là “tội phạm kinh tế”, khởi hành từ sân bay Tân Sơn Nhất (TP.HCM), hạ cánh tại sân bay Nội Bài (Hà Nội) vào lúc 7 giờ 30 sáng 5.10.
Dương Chí Dũng đã bị bắt vào ngày 4.9.2012 sau gần 3 tháng lẩn trốn và bị truy nã quốc tế

Tại sân bay Nội Bài, Dương Chí Dũng được dẫn giải qua cổng số 4 với sự tham gia của nhiều cảnh sát.

Dương Chí Dũng, 55 tuổi, trú tại phường Thành Công (Hà Nội), nguyên Cục trưởng Cục Hàng hải Việt Nam, nguyên Chủ tịch Hội đồng Thành viên Tổng Công ty Hàng hải Việt Nam (Vinalines) hiện là bị can trong vụ án liên quan đến hành vi cố ý làm trái các quy định của nhà nước về quản lý kinh tế gây hậu quả nghiêm trọng theo Điều 165 Bộ luật Hình sự, xảy ra tại Vinalines.

Ngày 17.5, Cơ quan CSĐT – Bộ Công an đã ra quyết định khởi tố bị can, bắt tạm giam 4 tháng Dương Chí Dũng. Sau khi được các cơ quan có thẩm quyền cho phép, Viện Kiểm sát Nhân dân tối cao phê chuẩn, trước khi cơ quan điều tra triển khai thi hành lệnh bắt, khám xét, chiều 17.5.2012 Dương Chí Dũng đã bỏ trốn.

Ngày 18.5, Cơ quan CSĐT – Bộ Công an đã phát lệnh truy nã đặc biệt trong toàn quốc và sau đó phối hợp với Tổ chức Cảnh sát hình sự quốc tế (Interpol) ban hành lệnh truy nã quốc tế đối với Dương Chí Dũng…

Sau gần 3 tháng truy nã gắt gao, ngày 4.9, Cơ quan CSĐT – Bộ Công an đã bắt giữ được Dương Chí Dũng.

Liên quan đến việc khởi tố Dương Chí Dũng, đầu năm 2012, Cơ quan CSĐT – Bộ Công an xác định có dấu hiệu sai phạm trong quá trình sửa chữa ụ nổi No83M (hợp phần thuộc dự án xây dựng Nhà máy sửa chữa tàu biển phía nam do Vinalines làm chủ đầu tư). Từ đó, Cơ quan CSĐT đã khởi tố 4 bị can về tội tham ô tài sản.

Trong quá trình mở rộng điều tra, Cơ quan CSĐT xác định Dương Chí Dũng có liên quan đến nhiều sai phạm của dự án này; làm trái ý kiến chỉ đạo của Thủ tướng Chính phủ.

Theo đó, khi còn làm Chủ tịch HĐQT Vinalines, Dương Chí Dũng đã ký quyết định phê duyệt chủ trương đầu tư xây dựng nhà máy với tổng mức đầu tư 3.854 tỉ đồng khi chưa có sự phê duyệt của Thủ tướng. Dự án này sau đó đội lên thành 6.489 tỉ đồng.

Dương Chí Dũng cũng đã cùng cấp dưới quyết định mua ụ nổi No83M với mức đầu tư 14,136 triệu USD. Trong đó chi phí mua, sửa chữa tại Nga, cước vận chuyển là 12,5 triệu USD nhưng khi đưa về nước thì đội lên thành 24,3 triệu USD. Đặc biệt, ụ nổi No83M sản xuất năm 1965, đã bị hư hỏng nặng, không còn hoạt động, bị Cơ quan đăng kiểm Nga dừng cấp phép kiểm định, quá thời hạn theo quy định là 22 năm, không đủ điều kiện nhập khẩu về Việt Nam.

Ngoài ra, lãnh đạo Vinalines trình, phê duyệt, tổ chức mua khi chưa được tỉnh Bà Rịa – Vũng Tàu giao mặt bằng xây dựng nhà máy. Chính vì điều này, ụ nổi mua về không có địa điểm để lắp đặt, dẫn đến hậu quả là đến tháng 4.2010, Vinalines phải chi 30 tỉ đồng thuê chỗ neo đậu, bảo vệ, trực sự cố cho ụ nổi tại cảng Gò Dầu và hơn 70 tỉ đồng tiền trả lãi vay ngân hàng cho khoản tiền mua, sửa chữa, gây thiệt hại 100 tỉ đồng.
[ Xem thêm ]
Xem chi tiết...
Bài đăng mới hơn Bài đăng cũ hơn
Đăng ký: Bài đăng (Atom)
  • Popular
  • Recent
  • Archives

Bài viết mới

Bài Xem Nhiều

  • Con cái TBT Nguyễn Phú Trọng, CTN Trương Tấn Sang làm gì, ở đâu?
    Trong cuộc sống có câu “những con số biết nói”.Thật vậy, có khi chỉ thông qua một con số mà người đời biết được nhiều điều hay, dở. Tương tự...
  • Bộ trưởng Trần Đại Quang là ai?
    Để trả lời Bộ trưởng Bộ Công an Trần Đại Quang là ai,Lý Lịch Trần Đại Quang,Tiểu sử Trần Đại Quang, Nguoilambaovn mời đọc giả xem bài viết b...
  • Quyết dịnh bỏ phiếu ủng hộ Nguyễn Tấn Dũng diễn ra như thế nào?
    Đồng chí thủ tướng chính phủ Nguyễn Tấn Dũng được 129/175 phiếu ủng hộ (~73,71%). Ông Nguyễn Tuấn Khanh (6 Khanh) Phó ban Tổ chức Trung ươn...
  • Chia sẻ về thượng tướng Nguyễn Văn Hưởng
    Sau khi Thủ tướng Chính phủ ký quyết định nghỉ hưu theo chế độ từ ngày 01/3 đối với ông Trương Đình Tuyển, nguyên Ủy viên Trung ương Đảng, n...

Tổng số lượt xem trang

Archives

  • ▼  2013 (110)
    • ▼  tháng 4 (3)
      • Vụ Đoàn Văn Vươn : ĐIỂM VỞ CỦA MỘT HỆ THỐNG SAI
      • Vụ Đoàn Văn Vươn : KHI BÚA VÀ LIỀM NỔI GIẬN
      • Chia sẻ về thượng tướng Nguyễn Văn Hưởng
    • ►  tháng 3 (95)
    • ►  tháng 1 (12)
  • ►  2012 (349)
    • ►  tháng 12 (13)
    • ►  tháng 11 (26)
    • ►  tháng 10 (86)
    • ►  tháng 9 (26)
    • ►  tháng 7 (1)
    • ►  tháng 6 (6)
    • ►  tháng 5 (10)
    • ►  tháng 4 (32)
    • ►  tháng 3 (101)
    • ►  tháng 2 (45)
    • ►  tháng 1 (3)
  • ►  2011 (19)
    • ►  tháng 12 (16)
    • ►  tháng 11 (3)
 
Tweets by @nguoilambaovn
 
 
Copyright © 2011 Người Làm Báo Blog: Kinh tế, xã hội, Trần Đại Quang, Lê Thanh Hải